31 thg 12, 2013

Trở lại!

Ta đã trở lại
Và ăn hại hơn xưa :))

22 thg 8, 2013

23-08

Người yêu người bao nhiêu cũng thiếu
Người ghét người chút xíu cũng dư....


7 thg 6, 2013

Nó ơi..! Hehe

 Mẹ nó...
 Cha nó... 
Ông bà nó... 
Tổ tiên nó...đều mong nó sống tốt. Hic. Nó hiểu và nó đang cố gắng để không phụ sự kì vọng nơi họ. Nhưng hình như là con người thì ai mà không đau đầu vì tiền và điên đầu vì tình, vì thế cho nên tình hình này rất chi là tình hình. Haha. 

       Nó chán đời....Đời cũng chán nó, mà nó không thể xa lìa đời. Hic. Nản quá nó ơi...!? Nó thấy nó đáng ghét và xấu xa lắm, nó ko lộng lẫy như một minh tinh, không xinh giật mình như một hoa hậu, dáng không chuẩn như một người mẫu. Đúng. Nó xấu, nhưng dạt từ trên xuống dưới cũng có một kết cấu rõ ràng, đàng hoàng không đụng hàng và chính hãng. Haha. Nó ko mồm mép nhưng tâm hồn đủ sức đè bẹp những đứa xinh đẹp lẵng lơ sống hờ và chỉ biết trông chờ vào vật chất.   

       À, còn nữa...Nó ngốc, nó không thông minh nhưng có lẽ nó cũng vừa sức làm loạn thần kinh nhiều người linh tinh giả tạo, bởi đơn giản nó nghĩ rằng đối với những kẻ chỉ xem tình cảm như một trò chơi thì đừng rỗi hơi mà quý trọng. Hehe. Nó thích làm người phụ nữ hiện đại không ỷ lại vào đàn ông. Nó cũng sẽ không bao giờ hi vọng quá cao để rồi phải lao đao suy nghĩ vì tất cả vốn dĩ chỉ là trò đời. Mà ngộ lắm lúc nó đúng chả một ai thèm nhớ còn khi nó sai đến tắt thở họ vẫn nhắc hoài. Èo. Đúng là thẳng thắn thật thà thường thua thiệt, lươn lẹo luồn lách lại leo lên. Ha ha. 

       Chị của nó từng chọc nó là cuộc sống không bao giờ có đường cùng mà chỉ là không có lối để đi thôi...Hic. Nói chuyện cùng vị ân sư này là luôn chuẩn bị tâm lý bị điểm huyệt bất cứ lúc nào. Nhiều khi nó bị đơ như cây cơ nhưng vẫn giả vờ thờ ơ không gì cả, mà cái mặt này đã đơ thì cứ bơ bơ nhìn khờ không thể tả, vì vậy có qua mặt được chị đâu. Hic, mà nhắc chị của nó lại thấy nhớ và thấy thương, thấy có lỗi nhiều hơn. Nó hay lên cơn điên triền miên khắp mọi miền trong đêm tối, có khi nó tưởng nó không nói được nữa khi không điên như thế này? Nó lảm nhảm là bản năng, lăn tăn là bản tính, hóm hỉnh là bản chất, xấu hoắc là bản mặt. Haha. Và người chịu nỗi đứa lạnh lùng vừa khùng vừa dở hơi này chỉ có chị nó, và cũng là người mang thuốc đến trị bệnh cho nó xuyên suốt thời gian qua. Tất cả con đường đã vạch ra phần còn lại là do ở nó, vậy mà nhiều khi nó như cơn gió, nó hay lên cơn bất ngờ rồi cứ làm chị nó thẩn thờ vì nó. Nó xin lỗi, nó biết nó làm chị buồn và thất vọng, nó phụ lòng chị của nó quá chừng, biết khi nào nó mới ngừng làm chị thôi mệt nhoài đây, Nó ơi? 

       Chị đã dạy đời nhiều khi rất dở nhưng ta vẫn cứ phải niềm nở cho xong, từ nay chuyện gì không đẹp thì dẹp lẹ sang một bên cho nó lành. Nhưng cái tính của nó thì tim còn đập là còn yêu thương dồn dập mà còn yêu thương dồn dập thì lại tiếp tục ngu nhiều tập. Hic. Nó ghét gieo thương nhớ rồi bỏ bê, mà chỉ thích gây mê rồi bỏ trốn cho nên tới bây giờ bốn bề nó đều là kẻ thù và chạy nợ. Huhu. Mà cũng tại nó không chứ ai? Đã bỏ xuống thì bỏ luôn đi ai bảo nhặt lên chi cho xước bàn tay mình chứ. Đáng đời ....Mất cả một thời chỉ đi làm một việc là cố gắng làm hài lòng người khác, bằng nhiều cách và diễn thật hay. Có bao giờ tự hỏi bản thân thực sự muốn gì, có vui không, có hài lòng với cuộc sống không ??? Vở kịch của nó có bao nhiêu khán giả? Mà khiến nó phải vất vả vào vai hoàn chỉnh thế? Rồi ai sẽ trả catxê sao nó cứ đam mê diễn xuất?? Haizz. Đúng là....Điên. 
        Nhiều lúc nó tưởng rằng không thể đặt được niềm tin vào một ai đó khi mà xung quanh lại có quá nhiều giả dối đan xen. Làm sao ai biết được đâu? Và đời ai học được câu nào ngờ? Trăng còn lúc tỏ lúc mờ, lòng nqười cũng qiốnq ván cờ đỏ đen. Hehe. Ừ, thôi thì hãy cố sống ĐƠN GIẢN cho đời THANH THẢN...Thôi thì em cứ HỒN NHIÊN rồi em SỚM THÀNH TIÊN !! HAHA.

6 thg 6, 2013

Lên cơn toàn tập. hehe

         Hôm nay nó ngồi một mình nghe nhạc xập xình nhiều người tưởng nó bị thất tình hay bị thần kinh bán bánh in thì phải. Chui vào một góc quán ngồi từ sáng đến lúc lên đèn, Sài Gòn về đêm ngắm từ trên cao thật tuyệt, và lãng mạn nhưng cứ ngồi một mình thế này nhiều người chắc sẽ lại nói mình lãng xẹt, nhưng kệ họ vì nó chẳng bao giờ quan tâm ai nói đằng sau lưng nó vì nó nghĩ họ suốt đời cũng chỉ ở phía sau lưng nó như thế mà thôi. Haha. 

         Vẫn biết rằng hãy để nỗi đau ở phía sau và phải sống cho những gì ở phía trước vậy mà nhiều khi đôi chân vẫn bước ngược dẫn ta về tìm kiếm những niềm đau. Đường còn dài bước tiếp hay dừng lại? Cuộc sống này nắm chặt hay buông đây? Nhiều khi thấy mình cũng tưng tưng hết sẩy, có lúc muốn nắm có lúc lại muốn buông có lúc lại muốn biến luôn cho nó khỏe. He he.

          Nó thấy buồn cười vì cái vỡ kịch đó được lặp lại, kịch bản thì giữ nguyên nhưng diễn viên thì được thay thế và cái kết thì cứ thế mà xảy ra với nó. Hic. Vui thật đó. Có khoảng thời gian muốn ném bỏ tất cả vào sọt rác còn hơn cố mang vác để rồi nhận được những mất mát thuộc về mình.Nó chỉ muốn đơn giản thôi một mối quan hệ rõ ràng đàng hoàng đừng phủ phàng và luôn quan tâm nhau là đủ như vậy có khó không nhỉ? Rượu dù cay uống nhiều ko cay nữa. Đau thương nhiều, nên nhiều nữa cũng ko đau. Hehe. Nó luôn cố cười vì đơn giản nó là người lười phải khóc, luôn cười , ừ thì ổn...Nhưng mà cái tổn thương ở bên trong thì rất nhiều .... Và cũng có điều là không thể nói. 

          Nó luôn thích trò chơi này ,nhắm mắt lại và tự vẽ ra viễn cảnh mình đang hạnh phúc vậy mà đến lúc ứa nước mắt nó cũng chẳng chịu mở mắt ra...Có lẽ cuộc sống đã cho con người ta quá nhiều nỗi đau nhưng rồi sẽ có lúc những nỗi đau ấy tự chồng chất lên nhau làm cho nó đứng vững vàng. Nó những thích kẻ khốn nạn công khai còn hơn là giả nai thánh thiện, nó thích kẻ tự xưng là ác quỉ mà sống thật với bản thân còn hơn mang bộ mặt thiên thần mà tâm hồn dơ bẩn. . Vì thế nhiều người nói bản mặt nó điêu và rất khó gần gũi cũng chí phải. haha. Nó chẳng nhân đạo cũng chẳng giả tạo... Nhưng 1 khi nó đã muốn kêu ngạo thì chả có ai tàn bạo như nó đâu. Cũng dễ hiểu thôi khi mà con người trải qua những mất mát và đau khổ thì bạn sẽ thấy họ hoàn toàn biến thành 1 con người khác. Cảnh giác hơn, lạnh lùng hơn thờ ơ hơn với những thứ tình cảm khác đang đến và còn 1 điều nữa đó là biết làm tổn thương người khác nhiều hơn...Hì. 

        Niềm vui thì ít ỏi mà sao mệt mỏi thì len lỏi quá nhiều. Còn hạnh phúc ư? Nếu như nói hạnh phúc đã là vô hình thì làm sao mình tô vẽ mà hạnh phúc đã được tô vẽ chỉ có trong phim hoạt hình mà thôi. Haha. Mà ngộ lắm, nhiều kẻ cố ý làm nó khóc rồi xin lỗi không muốn làm nó đau sao không cầm luôn con dao đâm thẳng vào tim luôn rồi la làng lên là lỡ trúng cho xong. Có những vết cắt tuy đã chữa lành nhưng vẫn còn sẹo, có những kí ức tuy đã xóa mờ nhưng mãi là nỗi đau cơ mà. 

      Nó thích câu văn hay chữ tốt cũng không bằng học dốt lắm tiền. Hì. Một khi đồng tiền mà đã lên tiếng thì con người chỉ biết câm miệng và làm theo, tiền không phải là tất cả nhưng nếu tồn tại mà không có tiền thì rất chi là vất vả, thế thôi. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng có nhiều tiền thì cảm thấy rất hạnh phúc, đúng ko? Tiền không mua được bạn bè nhưng tiền giúp ta đè nhiều đối thủ. Tiền mua được người mình yêu chứ không mua được người yêu mình. Ờ THÌ CÓ TIỀN THÌ MỚI LÀM PHIỀN ĐƯỢC THIÊN HẠ, NHỈ ? hi hi.

Haha.

       Bác sĩ dặn sức khỏe mình không được thức tới khuya, thì thôi vâng lời, mình không thức tới khuya mình thức tới sáng vậy. Híc. 
      Hôm nay gặp lại một người từng là bạn ngày cũ, chỉ vô tình lướt qua nhau thôi nhưng cũng chẳng muốn nhìn đến làm gì. Vì mình thấy thật thà là mất lòng mà thật lòng thì mất hết, có lẽ mình không phải người điên để mặc ai sai khiến, cũng ko còn là con rối để họ điều khiển, đến với nhau chân tình thì ok mình tiến còn không thì phiền nên biến ngay cho.
        Một chút nắng mong manh sẽ khó thành mùa hạ, một chút tình xa lạ thì chả có gì đâu. Tất cả những ngày qua mình cũng đã chôn sâu vĩnh viễn. Nhớ lại quá khứ chỉ làm ta thêm buồn, nhắc lại kỉ niệm chỉ làm lòng thêm đau, thôi thì cứ quên mau để nỗi đau như chưa từng tồn tại và vô hại với mình. Mình đã đi qua những ngày mưa và thấy lạnh hơn những ngày nắng, và đã trải qua đoạn đường vắng mới thấy nắng nóng đến chừng nào. Híc. Lại sắp tào lao không sao tỉnh được hay là vì mình luôn thích dùng nước pha màu đen để vẽ lên tất cả, còn hơn là pha trộn vất vả rồi kết quả vẫn là màu đen. Mà cũng có thể với mình tổn thương đã tồn tại thì mãi mãi vẫn không thể phai nhòa. Đừng nghĩ làm người ta đau rồi nói câu xin lỗi, vì xin lỗi mà hết chuyện thì tên Luyện đã không phải ở tù rồi. Mà thôi dẹp bỏ những người này, đến thì Hi đi thì Bye mà Don't like thì Next cho xong chứ cứ lòng vòng mệt không chịu được. 
        Bực quá ra ngồi cafe một mình lại không ngờ đụng độ với hắn, kẻ mà mình không muốn gặp bao giờ vậy mà nay tình cờ chung điểm hẹn. Híc. Cũng đã hơn 6 năm hắn ở vậy, mà mình thì sợ lắm vì bây giờ nhiều kẻ tán ko đổ thì cưa đổ, cưa không đổ thì đạp đổ, đạp không đổ thì bóp cổ, đúng là khổ. Nhưng mà muốn được thượng đế tha thứ tội thì ta phải phạm tội thì mới có tội để thượng đế tha. Haha. Vì thế ta quyết một lần phạm tội làm ngơ giả vờ không quen biết với hắn, vậy mà hắn cũng đến ngồi cùng bàn....haizzz. 
Thấy hắn là muốn ca bài ca ở giá quá đi thôi "Ta là cây nến vàng, chẳng cần cây nến xanh, không thèm cây nến hồng riêng ta vẫn lung linh, la là lá la la...chưa muốn lập gia đình". Mà có lẽ tôn thờ chủ nghĩa tự tung tự tác từ lâu đã ăn sâu vào tri giác mình, nên chắc phải đề nghị bộ y tế đưa bệnh ế vào danh sách nan y khó chữa mất thôi. hi hi. Người ta nói xinh là lợi thế, ế là kỹ năng, mình không có lợi thế bù lại chỉ được cái kỹ năng nên đến giờ vẫn nhăn răng mang danh ế. Hay vì sợ cái cảnh chồng đánh đàn, vợ ca hát và con cầm cái bát theo sau nhỉ? Mình và Hắn không bao giờ nói chuyện được với nhau lâu vậy mà gặp là cứ hỏi sao mình không chịu lấy hắn? Ờ....Sẽ nhanh thôi, rồi cũng sẽ có một ngày em là cô dâu và anh sẽ là chú rể nhưng cả 2 không chung một buổi lễ. Hí. Đúng là hắn giàu sang, hắn đàng hoàng, hắn không đụng hàng và tình yêu của hắn là chính hãng, chỉ có tội là thân hình thể thao, chiều cao mét rưỡi, ngồi ghế salong chân không chạm đất. Híc. Sống trong đời sống cần có một tấm chồng nhưng người tính không bằng máy tính, quả chanh non không chua thì chát, ta lấy người không nát thì tan thà cứ chẳng màng sống tự do khỏi lo gì khác. Haha.
      Mà mỗi lần nghĩ tới việc có chồng sao lại thấy giống như mình đang đưa ngón tay ướt vào ổ điện vậy? Lúc đó chắc miệng cười ra khói không nói nên lời và cả đời thành ma mất. Từ lâu hạnh phúc tưởng trong tầm với nhưng nay đã không còn tới nữa nên thôi cứ thế này mà trên môi nụ cười có khi không lạc mất. Mà mình làm gì có nước mắt nên thôi đừng thắc mắc vì sao mình hay cười như người điên không cảm giác để làm gì? hi hi. À!     
Nhắc đến không cảm cảm giác mình lại nhớ tới từ "đàn cò" vô tình mình đọc được. Mà khi nghe đàn cò cũng có thể nghĩ đến đàn cò hoặc đàn cò....Đàn cò ở đây là đàn cò chứ không phải đàn cò, thực ra đàn cò và đàn cò rất là khác nhau đó nha. Một bên là đàn cò còn bên kia là đàn cò. Đàn trong đàn cò nghĩa là đàn chứ không phải là đàn giống như đàn cò. Mà thôi ngừng, vì nói một hồi muốn bò lê bò lết, đau đầu rồi ngủ thôi. Tới đây thì đúng là mình không còn chút cảm giác nào nữa, có lẽ phải trở về vị trí cũ của người điên mất rồi. Ai đọc xong nếu thấy vui cứ cười, thấy bực cứ bực còn thấy đau đầu nhớ đi khám vì sắp lây bệnh của mình rồi đó. híc.