26 thg 1, 2015

Tháng 15

Tháng Mười Lăm...!

Đêm đến lòng con nhớ mẹ hiền
Bới tô cơm nguội nép ngoài hiên
Món ăn con nấu, khê mẹ ạ
Ăn- khóc một mình thật giống điên.

Lời hẹn ngày nào mẹ nhớ không?
Chính tay mẹ nấu món thơm nồng
Cơm ngon, cá nướng, cùng rau cải
Chung một tiếng cười thỏa ước mong.

Nay đã qua rồi tháng mười lăm
Lệ khô thành đá quá thăng trầm
Mắt con sầu đỏ hoài trong mắt
Cũng bởi đêm dài khóc xa xăm.

Chắc tại đời này quá bất công
Cho nên con trẻ sống bốc đồng
Ngông nghênh lạnh nhạt cùng nhân loại
Nhưng tấm lòng này mẹ biết không?

Mẹ hỡi bây giờ mẹ ở đâu?
Những khi con khóc mẹ có sầu
Mắt con giống mẹ buồn muôn thuở
Nay nó mờ rồi mẹ ở đâu?

Lời hẹn chưa thành vội biệt li
Để con lạnh lẽo cứ lầm lì
Trầm ngâm chẳng thấy đường cay đắng
Con nhớ mẹ nhiều lệ ướt mi....!

(Ngô Bích Kiều 02-11-14)

01.01.15

Bất lực nhìn đời...!

Con bất lực con nhìn đời vô vọng
Lúc thế này con nhớ mẹ biết không?
Cuộc sống con lẩn quẩn chỉ một vòng
Sân - si - hận làm lòng con biến chất.

Con từng ước loài người luôn sống thật
Hãy yêu thương dù tất bật thế nào
Nhưng giờ nhìn sao cảm thấy lòng đau
Chính con cũng úa màu theo năm tháng.

Bích Kiều ơi xin đừng hoài ai oán
Những căm hờn ngày tháng hãy dần quên
Tên của mình mà lại sợ gọi lên
Vui lắm mẹ vì nỗi đau mang tên đó...!

Hai - mấy thôi, mà nhìn đời méo mó
Chỉ cười trừ khi biết nó trêu con
Chứ còn đâu dòng lệ đã cạn mòn
Lòng chai sạn từ khi còn quá bé.

4 thg 6, 2014

Đêm Buồn Nhớ Mẹ!

Mẹ à mẹ ngủ có ngon
Đêm khuya gió lạnh lưng còn nhức không?
Có ai lau nước mắt ròng
Mỗi khi mẹ khóc bên chồng có hay?

Mẹ à mẹ có đau tay
Mỗi ngày viết bảng có chai, có sờn?
Khổ đau chẳng biết giận hờn
Một mình mẹ gánh bao cơn tủi sầu...

Mẹ à giấc ngủ có sâu?
Hay lại thao thức lo âu con khờ
Có ai bên mẹ đọc thơ
Để mẹ an giấc mà mơ ngọt ngào?

Mẹ à giường chiếu đủ cao?
Mưa đêm có tạt ướt vào mẹ không?
Có ai thấy mẹ cố gồng
Thẫn thờ ôm một nỗi lòng đa đoan.

Mẹ à mẹ hãy ngủ ngon
Đêm nay gió lạnh có con ôm người.

28 thg 5, 2014

Mặc!



Khi đã cạn men nồng se sắt
Lòng cuồng quay ngây ngất đêm dài
Hoa rơi nước cuốn bao ngày
Bên trong héo úa mặc ngoài tươi xanh.

Khi đã hết chân thành cho nhận
Hãy xem là duyên phận hợp tan
Thời gian sẽ tỏ thau vàng
Càng sâu giao tiếp lại càng thấy đau.

Mượn men đắng giải sầu trong dạ
Cũng chẳng màng mặc cả dại khôn
Khi thương tình cảm dập dồn
Để rồi khi dứt lại tồn lời cay

Nhân tình thế thái là đây
Thôi thì phó mặc mà say với đời 

1 thg 1, 2014

Haizzzzzzz

Có những tổn thương không bao giờ hết

Có những đoạn kết chỉ một người đau


Và có thể ta quen nhau chỉ để làm minh họa
.

Haiz
.

Rảnh nên viết bậy bạ nên các bạn đừng có tin, đôi khi người thần 


kinh nên hay nghĩ linh tinh cho đỡ chán